Cu Nỡm: Ông Hà Văn Thịnh đã "ăn ốc nói mò" về Hiến Pháp Mỹ ra sao?

Tiếp tục chủ đề về Hiến pháp , Đôi mắt xin giới thiệu với các bạn bài viết của Cu Nỡm , một bài viết đã bẻ gãy những  luận điệu "bợ đí...

icon18_edit_allbkg
Tiếp tục chủ đề về Hiến pháp, Đôi mắt xin giới thiệu với các bạn bài viết của Cu Nỡm, một bài viết đã bẻ gãy những  luận điệu "bợ đít Mỹ" của những kẻ có não trạng nô lệ ngoại bang, những kẻ lý ra nên sống kiếp nô lệ của chúng ở nước Mỹ hơn 200 năm trước đây thay vì "bị" sinh nhầm ra trên một đất nước độc lập, tự chủ như Việt Nam ta.

Ông Hà Văn Thịnh đã "ăn ốc nói mò" về Hiến Pháp Mỹ ra sao?

cuAnhcuEm.net-USA-Constitution-Tattoo
Ông Hà Văn Thịnh có viết một bài nhan đề "Vài nét về Hiến Pháp Mỹ" được đăng trên trang Bô Shit. Thật không hiểu sao ông ấy lại có thể hồ đồ ăn ốc nói mò, bàn toàn những chuyện mà chính ông ấy cũng không hiểu gì như vậy được. Hiến pháp cũng chỉ là một cách thức của thiết lập thế chế, các quốc gia vẫn có thể xây dựng hệ thống pháp luật mà không cần đến Hiến pháp, ví dụ nước Anh không có Hiến pháp. Do vậy, Hiến pháp không phải là thánh thần hay chìa khóa vạn năng để giải quyết mọi vấn đề về thể chế.

Ngay từ đầu ông này đã tỏ ra ngây ngô khi lập luận đầy mâu thuẫn: những nhà cách mạng Mỹ không thành lập một chính quyền cho tương xứng với công lao của những người đã khai sinh ra nền độc lập; hầu như họ không quan tâm đến việc ai sẽ giữ chiếc ghế nào, “ăn chia” ra sao chiếc bánh lợi quyền béo bở mà phải mất bao xương máu, suốt 10 năm trời mới giành được (17.12.1773-4.9.1783) và Ý định đó của sự ấu trĩ của lòng tốt nhanh chóng bị thực tế tàn nhẫn của xã hội sau chiến tranh giày xéo, tình trạng vô chính phủ nhanh chóng xảy ra, tiểu bang nào cũng muốn giành cho mình sự độc quyền cao nhất, có lợi nhất, khiến cho 13 tiểu bang gây ra bao cảnh huynh đệ tương tàn. Vấn đề cơ bản là các bang vốn độc lập với nhau chưa thỏa thuận được quyền lợi để lập nước Mỹ, những người cha sáng lập nước Mỹ đành phải chấp nhận thực tế đó và chờ đợi chớ chả phải lòng tốt hay hy sinh gì. Có lẽ ông muốn vặn nghéo sự thật đi để đá xoáy một ai đó, song điều đó chỉ khiến cho người ta nực cười, một món tập làm văn kiểu học trò.
Optimized-cuAnhcuEm.net-Constitution_of_USA

Ông Hà Văn Thịnh tiếp tục nói mò rằng: Những bậc tiên tổ của nhà nước Mỹ tương lai giật mình bởi họ đoan quyết rằng phải thành lập một mô hình nhà nước hoàn toàn mới, không giống với bất kỳ ai; và, quan trọng nhất, nó phải là nhà nước thực sự của dân, do dân, vì dân. Sáu chữ đó là sáu chữ vàng bởi nó trở thành nền tảng, cội nguồn, nguyên tắc bao trùm mọi nguyên tắc trong suốt quá trình soạn thảo Hiến pháp. Nếu ai đó chịu đọc bất cứ quyển sách vỡ lòng nào về Hiến pháp Mỹ thì cũng có thể bò lăn ra cười với lập luận ngô nghê của ông. James Madison, kiến trúc sư trưởng của Hiến Pháp liên bang Mỹ (ngoài Hiến pháp Liên Bang thì các tiểu bang cũng có Hiến pháp riêng), chính là người được ông nhắc tới ở đoạn tiếp theo, đã nhấn mạnh trong những cuộc tranh luận tại Cơ quan lập hiến 1787 rằng toàn bộ hệ thống phải được thiết kế để "bảo vệ thiểu số những người giàu có khỏi đa số (dân chúng)", đó là mục đích của chính phủ.(1) Nếu ông Hà Văn Thịnh muốn biết cái nguyên tắc được ông hóa vàng (ý lộn: vàng hóa) đó thể hiện như thế nào thì hãy xem tóm tắt các điều kiện bầu cử của các bang ở Hoa Kỳ ngay sau khi có Hiến pháp, hầu hết các bang đều quy định chỉ những người có tài sản hoặc thu nhập ở một mức độ nhất định mới được đi bầu cử (2), tức là nhân dân trong Hiến pháp Mỹ nhắc tới chỉ bao gồm những người giàu có, những người giàu có tối thượng chính là nguyên tắc đầu tiên của Hiến Pháp Mỹ, mà cũng phải nhắc thêm là người da màu, thổ dân và phụ nữ cũng không phải là nhân dân được nhắc tới trong Hiến Pháp Mỹ.
Optimized-cuAnhcuEm.net-james-madison

Những người giàu có thời đó là chủ đất, chủ nô hoặc chủ doanh nghiệp đã lựa chọn mô hình nhà nước tam quyền phân lập để loại bỏ một cách có hệ thống những người bình dân và nô lệ vốn chiếm đa số ra khỏi hệ thống quyền lực nhà nước. Chính họ đã áp đặt mô hình đó lên đại bộ phận dân chúng Mỹ chớ không phải là: Không một ai có quyền áp đặt mô hình nhà nước không tương thích với mong muốn và lợi ích của người dân như ông Hà Văn Thịnh ngộ nhận. Nếu ông còn nghi ngờ thì hãy tụng lại 100 lần cái câu của James Madison đã được nêu ở trên.

Cái nguyên tắc vàng mà ông Hà Văn Thịnh nhắc tới về việc sửa đổi Hiến pháp: chỉ khi nào có trên 2/3 thượng nghị sĩ hoặc thống đốc bang yêu cầu thì việc xem xét sửa đổi HP mới được đặt ra đã thể hiện rất rõ điều đó, thượng nghị sĩ là do các nghị viện bang bầu lên, mà các nghị viện bang lại chỉ bao gồm đại diện của tầng lớp giàu có. Như vậy, Hiến pháp Mỹ chỉ được sửa đổi khi bộ phận chóp bu trong tầng lớp giàu có muốn, đa số người dân chẳng thể làm gì để bảo vệ quyền lợi của mình ngay cả khi họ có vận động được một vài đại diện của những người giàu có.

Ông Hà Văn Thịnh tiếp tục đưa ra một điều khẳng định không cần chứng minh rằng: Xu hướng lạm quyền và lộng quyền là thuộc tính tất nhiên của con người, vì thế, phải thiết lập cơ chế sao cho đủ khả năng để ngăn chặn mọi ý đồ lạm quyền đó. Từ trước đến nay chưa có bất cứ ngành khoa học nào chứng minh được thuộc tính tất nhiên của con người là gì, nếu làm được có lẽ ông nên thử chứng minh việc nói láo là thuộc tính tất nhiên của con người xem sao. Thẩm phán tòa án được giữ quyền trọn đời nên dẫn đến việc: tòa án sẽ không phải chịu bất kỳ áp lực nào từ phía chính quyền hoặc cử tri ; là chuyện hoàn toàn tào lao vì chức vụ đó phụ thuộc vào chính quyền, ví dụ thẩm phán tòa án tối cao do thượng viện phê chuẩn và tổng thống bổ nhiệm, thứ hai nữa là nếu ông ta cứng đầu cứng cổ thì lại có giải pháp khác, ví dụ như luật Mỹ lại tình cờ cho phép người ta lựa chọn tòa án để khởi kiện đối với các tòa khu vực tức là một ông tòa khu vực không biết điều sẽ suốt đời phải xử những vụ kiện gà kiện chó. Một quan tòa mẫu mực sẽ phải tuyên bố như Roger Taney trong vụ Scott kiện Stanford vào năm 1857 rằng người da đen như Scott không phải là công dân thuộc phạm vi của Hiến pháp Mỹ vì tại thời điểm hình thành Hiến pháp thì người da đen được "coi là tầng lớp thấp kém và hèn mọn" và không thuộc phạm vi "mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng" (3)
cuAnhcuEm.net-tu-chinh-an-13
Đôi mắt: 78 năm sau sự ra đời của bản hiến pháp "của dân, do dân, vì dân" ấy, chế độ nô lệ mới được bãi bỏ (trên giấy tờ!) bằng tu chính án thứ 13 (1865)!

Ông Hà Văn Thịnh tiếp tục bài ca mùi mẫn mà không cần suy nghĩ : Các tiểu bang lớn luôn có xu hướng chèn ép các tiểu bang nhỏ hơn, vì thế, cơ chế tổ chức nhà nước phải hạn chế đến mức thấp nhất sự chèn ép này. Đây là lý do để các tiểu bang dù lớn hay nhỏ đều có hai thượng nghị sĩ trong thượng viện. Các tiểu bang nhỏ không thể bị chèn ép thì họ cũng chẳng thể có lợi thế nào trước các bang lớn, nhưng cái kỹ thuật tinh vi này nhằm một mục đích khác cao hơn ông tưởng tượng nhiều. Mỗi người dân chỉ sống tại một bang, nếu may mắn họ chỉ có hai thượng nghị sĩ xem xét đến quyền lợi. Còn các công ty lớn, tình cờ nó lại có mặt ở nhiều bang một lúc, như vậy lợi ích của các công ty lớn khi đưa ra thượng viện sẽ được ưu tiên cao hơn của dân thường bởi vì được nhiều thượng nghị sĩ của các bang khác nhau quan tâm đến.

Ông Hà Văn Thịnh có lẽ cũng xem qua những kiến thức cơ bản về Hiến pháp Liên bang Mỹ, nhưng mục tiêu của ông chỉ là trích dẫn một cách bừa bãi để minh họa cho sự chọc ngoáy của mình đối với ai đó chớ không thực sự tìm hiểu một cách đến đầu đến đũa, điều đó hoàn toàn được phơi bày một cách thảm hại. Ông kết luận: Không phải ngẫu nhiên mà Lời Tuyên thệ của Tổng thống Mỹ chỉ có một ý ngắn gọn là BẢO VỆ HIẾN PHÁP. Một khi HP được soạn thảo hoàn chỉnh thì mọi cố gắng của công dân – kể cả TT, chỉ duy nhất một vấn đề là bảo vệ để thực thi đúng như HP đặt ra, không cần bất kỳ một sự thêm, bớt nào bởi những thêm hay bớt đó đều làm vẩn đục HP! Nghe thì rất xuôi tai nhưng ông không hề biết rằng các tổng thống Mỹ có một kỷ lục về việc vi phạm Hiến pháp. Thomas Jefferson đã chống lại Đạo luật chống nổi loạn năm 1798 bằng cách tha bổng các bị can bị kết án bởi đạo luật đó. Abraham Lincoln đã phản đối phán quyết của tòa án trong vụ Scott kiện Stanford (4). G.W.Bush đã lập kỷ lục về việc vi phạm Hiến pháp với việc bắt giam công dân Mỹ, công dân nước ngoài ở nước ngoài đem giam giữ ở Vịnh Guantanamo mà không thông qua tòa án, thậm chí còn đòi tra tấn họ để thu thập tin tức (5). Người Mỹ đã phàn nàn rằng Bush không phải là tổng thống hợp hiến vì ông ta đã không tuyên thệ theo Hiến pháp (6).

Nếu ông Hà Văn Thịnh muốn dùng Hiến pháp Mỹ để lưu ý rằng Hiến pháp của một nước nào đó cần phải tuân thủ theo những chuẩn mực đã được ông hóa vàng, ấy lại nhầm, vàng hóa ấy thì trước hết ông cần phải hiểu rõ nó đã, không thì đừng viết lung tung chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ mà thôi!

Nguồn của các trích dẫn:

(1): Noam Chomsky - "Nhận diện quyền lực"; Hoàng Văn Vân dịch / Đinh Hoàng Thắng hiệu đính; NXB Tri Thức 2012, trang 452

(2): Alexis de Tocqueville - "Nền dân trị Mỹ"; Phạm Toàn dịch / Bùi Văn Nam Sơn hiệu đính; NXB Tri Thức 2006 tái bản lần thứ nhất, trang 135

(3): Jay M. Feinman - "Luật 101 Mọi điều bạn cần biết về Pháp luật Hoa Kỳ"; Nguyễn Hồng Tâm, Trần Quang Hồng, Nguyễn Thị Thanh dịch / GS. Nguyễn Đăng Dung, TS. Vũ Công Giao hiệu đính; NXB Hồng Đức 2012, trang 39

(4): Jay M. Feinman - "Luật 101 Mọi điều bạn cần biết về Pháp luật Hoa Kỳ"; Nguyễn Hồng Tâm, Trần Quang Hồng, Nguyễn Thị Thanh dịch / GS. Nguyễn Đăng Dung, TS. Vũ Công Giao hiệu đính; NXB Hồng Đức 2012, trang 59

(5) Jay M. Feinman - "Luật 101 Mọi điều bạn cần biết về Pháp luật Hoa Kỳ"; Nguyễn Hồng Tâm, Trần Quang Hồng, Nguyễn Thị Thanh dịch / GS. Nguyễn Đăng Dung, TS. Vũ Công Giao hiệu đính; NXB Hồng Đức 2012, trang 77

(6): Noam Chomsky - "Nhận diện quyền lực"; Hoàng Văn Vân dịch / Đinh Hoàng Thắng hiệu đính; NXB Tri Thức 2012, trang 90

PS: Tình cờ làm sao 2 trong số 3 cuốn sách được trích dẫn lại rất có liên quan tới những người đứng đằng sau trang Bô Shit, thế mới biết làm sách là một chuyện còn thực sự đọc và hiểu nó hay không là chuyện khác.
.com/blogger_img_proxy/
cuAnhcuEm_yellow_Logo_60

Bài liên quan

Những bàn chân nổi giận: quá khứ - hiện tại - tai ương

Hôm 6/6/2013, tờ New York Times đăng bài viết Vietnam's angry feet của ngài Tai Ương. Thời điểm bài viết về "phong trào" chống Trung Quốc tại Việt Nam được đăng là rất nhạy cảm: ngay trước ngày Chủ tị...

Đông La: Dương Trung Quốc đòi quyền phúc quyết cho dân

Việc Quốc hội lấy trưng cầu dân ý, lúc đầu tôi cũng như mọi người, thấy hay hay vì có vẻ như dân đen như mình được "tăng giá". Nhưng rồi trong quá trình góp ý cho hiến pháp, người dân thì âm thầm còn ...

Bàn chân trở về máng lợn

Thêm một góc nhìn về ngài PGS Tai Ương. Bài viết của blogger Đỏ. Bàn chân trở về máng lợn - Tác giả: ĐỎ Không phải vô công rỗi nghề New York Times đăng tải "Những bàn chân nổi giận" của Tai Ương. Th...

Bài đăng Cũ hơn Hiến pháp là gì?

Đăng nhận xét Nhận xét với Google +

  1. blank

    hay, rất hay, tôi luôn mong chờ anh bình luận các sự kiện và các vụ việc bằng đôi mắt tinh ý và cái đầu sâu sắc của 2 cu :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. blogger_logo_round_35

      Cám ơn bác! Nhà em thì chỉ mong rằng đất nước - xã hội mình sẽ chẳng còn điều trái tai gai mắt để mà mình phải "bình luận". Nhưng em rằng điều đó là không thể :))

      Xóa
  2. blank
    Đảng Cộng sản muôn nămlúc 09:50 12 tháng 3, 2013

    Đúng, chưa kịp đọc hết bài, mới đọc tiêu đề thôi. Quả là bài viết tuyệt với, còn trên cả tuyệt vời. Nói thật chứ, viết cho vui thôi Tùng nhỉ, Đảng mình cần chó gì Hiến pháp đâu. Lúc nào cần thì Đảng lại thay Hiến pháp mới. Cho nên Năm 1980 Đảng có Hiến pháp ghi rõ Trung quốc là kẻ thù vĩnh viễn của dân tộc Việt nnam rồi. Năm 1992, Đảng lại sửa đi vì Trung quốc các anh ấy bảo thế là láo. Năm nay tại sao Đảng lại sửa nhỉ, Tùng có biết không nhỉ? Hình như là để đánh thằng cha X ấy. Mà Tùng biết thằng cha này là thằng nào không? Hôm nào Tùng phải viết bài bút chiến đánh thăng cha này đi Tùng ạ. Mà không biết X là ai. X có thể là cái tay nghe tên từ lâu mà chưa thấy xuất hiện bao giờ, cái tay Hùng Dũng Sang Trọng ấy.

    Trả lờiXóa
  3. blank

    Người cầm bút phải dám đối diện và nói lên sự thật dù cay đắng.Bố tôi nuôi tôi ăn học,nhưng bố là kẻ thất phu thì tôi vẫn lên án kẻ nầy.

    Trả lờiXóa

@ Bạn đọc: Blog này là nơi thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả Nguyễn Thanh Tùng. Nếu bạn muốn trao đổi cùng tác giả, vui lòng liên hệ trang facebook: Đạo Sĩ Chăn Gà

Nếu đây là lần đầu bạn đến thăm blog, vui lòng xem Thỏa thuận sử dụng để nắm rõ về những quy định của blog trước khi gửi phản hồi.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Để chèn hình ảnh, youtube video và các bài hát từ nhaccuatui vào nhận xét các bạn chỉ cần dán đường link vào nhận xét của mình.

emoticon-button-icon
noprob
:noprob:
smile
:smile:
shy
:shy:
trope
:trope:
sneered
:sneered:
happy
:happy:
escort
:escort:
rapt
:rapt:
love
:love:
heart
:heart:
angry
:angry:
hate
:hate:
sad
:sad:
sigh
:sigh:
disappointed
:disappointed:
cry
:cry:
fear
:fear:
surprise
:surprise:
unbelieve
:unbelieve:
shit
:shit:
like
:like:
dislike
:dislike:
clap
:clap:
cuff
:cuff:
fist
:fist:
ok
:ok:
file
:file:
link
:link:
place
:place:
contact
:contact:

Bỉ ngôn

Cán bộ đi trước, làng nước theo sau! Thời mưa bom đạn lửa, chả ai thắc mắc gì về câu nói này, sao thời đại kim tiền, cán bộ đâm đầu vào tiền vào bạc, người ta lại càm ràm nhiều thế? - (Đạo sĩ chăn gà)

thieu-ta-Pham-van-Hong-tu-suong

MớiNóngBài ngẫu nhiên

Mới

Hoi-Tuong-linh-2

HỘI TƯỚNG LĨNH

Đức Thọ là vùng địa linh nhân kiệt, giàu truyền thống nổi tiếng của Hoan Châu. Đặc biệt là ở xã Tùng Ảnh, nơi "hứng trọn" hợp lưu 2 dòng Ngàn Sâu - Ngàn Phố, nên đã sản sinh ra nhiều danh nhân cho ...

DSKBD

Thực hư việc tàu hải cảnh Trung Quốc "áp sát" dàn khai thác dầu khí Việt Nam ngày 22/2

Một thí chủ nhắn bần đạo rằng có anh phóng viên gì ấy, quên cmn tên rồi, mới share bài viết của 1 trang có cái tên rất oách xà lách: Đại sự ký biển Đông, về việc tàu Hải cảnh TQ vừa “tiến sâu vào vùng...

HoChuTich_MaoChuTich

Bài học từ Hồ Chủ tịch và cuộc chiến 1979 trong quan hệ ngoại giao với Trung Quốc

“Lụt bắc lụt nam. Máu đầm biên giới Tay chống trời. Tay giữ nước. Căng gân” Thời kỳ 1979 là giai đoạn cực kỳ khó khăn của đất nước kể từ khi mới thành lập nhưng chưa phải là khó khăn nhất. K...

Vientro

Những nguồn chi viện lớn cho cách mạng Việt Nam

Tài liệu trích từ đề tài nghiên cứu của các tác giả ở Viện lịch sử Quân sự sẽ tham luận tại Hội thảo khoa học "Đại thắng mùa xuân 1975 - Bản lĩnh và trí tuệ Việt Nam", tổ chức tại TP Hồ Chí Minh ngày...

Nixon_and_Zhou_toast

Sự thật về nguyên nhân cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung 1979

“Trung - Việt, khác nào môi với răng.Nhớ rằng môi hở thì răng buốt,Cứu Trung Quốc là tự cứu mình” Đây là một phần trong lời kêu gọi của Hồ Chủ Tịch viết trên Cứu vong nhật báo của Trung Quốc (194...

Bài ngẫu nhiên

Làm báo về lịch sử, đến báo Chính phủ, VTV, VOV cũng sai!

Những ngày này cả nước đang nhộn nhịp đón mừng kỷ niệm 69 năm ngày Cách mạng tháng 8 và Quốc Khánh. Lẽ tất nhiên là các phương tiện truyền thông từ trung ương đến địa phương, từ chính thống đến báo ch...

Ở Mỹ, cứ 28 giờ có 1 người da đen bị chết bởi cảnh sát!

Sau sự kiện một thanh niên da màu tên Micheal Brown bị cảnh sát Mỹ bắn chết tại bang Missouri, một cuộc biểu tình dẫn đến bạo loạn đã xảy ra tại thành phố Ferguson và kéo dài suốt hai tuần nay, chưa ...

"Tại sao Mác đúng?" - Chương 10: CN Marx không có vai trò gì đối với các phong trào cấp tiến hiện đại?

PHẢN BÁC: Tất cả những phong trào cấp tiến đáng chú ý nhất trong vòng 4 thập kỷ qua đều xuất hiện bên ngoài chủ nghĩa Mác. Phong trào nữ quyền, chủ nghĩa bảo vệ môi trường, bình đẳng cho người đồng tí...

Kênh Youtube

Thư viện blog

item